Bạn đang ở đây

Góc Nhìn 888VI: Nhớ lại cuộc kình địch Liverpool - Chelsea trong những năm 2000

Cuộc kình địch giữa Chelsea và Liverpool trong những năm 2000 đầy cuốn hút, tương phản, quyết liệt và chất chứa tranh cãi.

Nảy sinh từ sự thay đổi hoàn cảnh đầy kịch tính của một CLB cùng vận hội ngày càng khởi sắc của CLB kia, nó nhanh chóng soán ngôi mối thù Manchester United - Arsenal trong thập niên 1990, đồng thời mang đến cho người hâm mộ trung lập một số màn đối đầu thực sự khó quên.

Dĩ nhiên, điều đó không có nghĩa hai CLB này từng là những người bạn thân thiết trước khi cuộc kình địch ấy hình thành.

Phần lớn sự thù địch sau thời khắc bước sang thiên niên kỷ mới bắt nguồn từ hệ tư tưởng khác biệt rõ rệt của mỗi CLB: Chelsea là những quý ông sành sỏi miền Nam, còn Liverpool được tôi luyện từ các giá trị của giai cấp công nhân. Điều này đã tồn tại từ rất lâu trước khi Jose Mourinho bắt đầu khuấy đảo tình hình và những cá tính lớn nhất của hai đội lao vào cuộc chiến.

Cũng cần lưu ý rằng kể từ thập niên 1960, The Blues xem mình là một CLB lớn, trong khi The Reds xem mình là CLB xuất sắc nhất. Mỗi khi hai niềm tin ấy va chạm, rắc rối thường nảy sinh. Chí ít cũng sẽ có ác cảm.

Tất cả biến thành lòng căm ghét công khai khi Roman Abramovich mua trọn Chelsea, từ mọi thứ nhỏ nhất cho đến cả những thùng dầu, vào năm 2003. Thương vụ ấy lập tức biến đội bóng thành London thành CLB giàu nhất thế giới và gần như tất yếu, cũng giúp họ gặt hái rất nhiều thành công với hàng loạt chức vô địch quốc gia cùng các danh hiệu quốc nội.

Giờ đây, các tín đồ tại Stamford Bridge có thể tự hào rằng đội bóng của họ không chỉ lớn mà còn xuất sắc nhất. Điều đó làm lu mờ những ranh giới, xóa nhòa sự phân định rõ ràng vốn tồn tại từ lâu giữa hai CLB đối lập về mặt địa lý này. Và có thể nói Liverpool chẳng thích điều đó chút nào.

Họ cũng có đầy đủ lý do để không thích, bởi dù chức vô địch quốc gia vẫn tiếp tục lẩn tránh đội bóng vùng Merseyside, đây vẫn là thập niên chứng kiến họ khẳng định vị thế trong top bốn, thỉnh thoảng tham gia cuộc đua vô địch, đồng thời giành được một FA Cup rồi một League Cup.

Hơn nữa, đây là thập niên Steven Gerrard đạt đến đỉnh cao phong độ, chưa kể Michael Owen rồi Fernando Torres liên tục ghi bàn. Khi Rafa Benitez tiếp quản đội bóng vào năm 2004, ông đã nhào nặn nên một tập thể mà trong phần lớn thời gian đều là thế lực không thể xem thường.

Điều đó có nghĩa mỗi khi hai đội gặp nhau — với quá nhiều lần đến mức không thể kể hết tại đây, khi số phận dường như mùa nào cũng đưa họ chạm trán ở Champions League, bên cạnh hàng loạt trận bán kết quốc nội — Chelsea thường được đánh giá cao hơn trên các bảng tỷ lệ, nhưng thực tế khoảng cách giữa hai bên không đáng kể.

Các kết quả chắc chắn đã chứng minh điều đó. Từ tháng 4/2000 đến tháng 10/2009, hai kẻ thù dày dạn trận mạc này đã đối đầu tới 35 lần. Chelsea thắng 16 trận, Liverpool thắng 11 trận, còn tám trận kết thúc với tỷ số hòa.

Tuy nhiên, những con số không thể lột tả hết quy mô và kịch tính của cuộc kình địch này. Trận bán kết Champions League kinh điển năm 2005 giữa họ thì có thể.

Chỉ hai tháng trước đó, Chelsea đã đánh bại đại kình địch với tỷ số 3-2 trong trận chung kết League Cup. Kịch tính của trận đấu càng tăng cao khi Mourinho bị truất quyền chỉ đạo và đưa ngón tay lên môi ra hiệu cho CĐV Liverpool im lặng lúc rời sân.

Nếu cử chỉ ấy khơi lên cơn giận dữ thực sự, việc The Blues ráo riết theo đuổi chữ ký của Steven Gerrard trong giai đoạn này càng đổ thêm dầu vào lửa. Tương lai của ngôi sao tuyển Anh tạo nên câu chuyện hậu trường đầy hấp dẫn khi mỗi CLB chuẩn bị cho một trong những trận đấu lớn nhất lịch sử của mình.

Trận lượt đi tại Stamford Bridge kết thúc với tỷ số 0-0. Đó là một cuộc chiến bào mòn. Một màn so tài chặt chẽ, căng thẳng đến nghẹt thở, nơi hai bậc thầy chiến thuật Mourinho và Benitez vô hiệu hóa lẫn nhau.

Trận lượt về được định đoạt bởi một bàn thắng gây tranh cãi dữ dội. Dĩ nhiên phải như vậy. Những bất đồng luôn là chuyện thường thấy mỗi khi các quý ông sành sỏi miền Nam đụng độ giới quý tộc phương Bắc.

Cú dứt điểm lỗi ở thời điểm muộn của Luis Garcia rõ ràng chưa đưa bóng qua vạch vôi, nhưng bàn thắng vẫn được công nhận. Mourinho gọi đó là “bàn thắng ma”. Và Liverpool lên đường tới Istanbul...

Hai gã khổng lồ của bóng đá Anh đương nhiên vẫn là kình địch cho đến ngày nay, nhưng không thể phủ nhận mức độ căm ghét lẫn nhau giữa họ đã suy giảm. Nó biến mất khi Mourinho ra đi. Nó tan dần khi John Terry và Gerrard giải nghệ.

Sự chia rẽ về địa lý và hệ tư tưởng vẫn còn đó, nhưng điều tương tự cũng tồn tại giữa một số CLB Premier League và những đối thủ khiến họ luôn phải xù lông mỗi khi chạm trán.

Tuy nhiên, trong một giai đoạn, cuộc đối đầu ấy thực sự không thể bỏ lỡ — một cơn cuồng nộ thù địch cuốn mọi người vào vòng xoáy, lại còn có cả những vai phản diện đậm chất sân khấu. Việc nó mang đến cho chúng ta những trận cầu kinh điển như thế là điều mà tất cả nên cảm thấy biết ơn.


*Toàn bộ ảnh trong bài viết này thuộc bản quyền của Alamy*

Cập nhật lúc: 21/07/2026 16:31